Tả em bé mà em biết

Tả em bé mà em biết – Dàn ý

1.    Mở bài

Loading...

Giới thiệu em nhỏ: tên tuổi, tình cảm của mình dành cho em, mối quan hệ giữa em và em nhỏ đó.

2.    Thân bài

–    Tả hình dáng:

+ Tầm vóc, kích thước.

+ Khuôn mặt, mái tóc, đôi mắt, nụ cười, giọng nói…

+ Cách nói chuyện, cách chơi đùa.

–    Tả tính tình, hành động:

+ Lời nói, ngôn ngữ sử dụng như thế nào?

+ Thích chơi trò gì, thích ăn mặc như thế nào? Có hay nhõng nhẽo không?

+ Cách cư xử với ông bà, cha mẹ với bạn bè cùng trang lứa ra sao?

+ Thái độ của mọi người với em bé như thế nào?

3.    Kết bài

–    Tình cảm, thái độ của em đối với em bé.

Tả em bé mà em biết – Bài làm

Đối diện với nhà em là nhà cô Thanh. Cô Thanh có một bé gái thật xinh xắn, dễ thương tên là Bảo Linh. Ai cũng yêu quý và âu yếm gọi bé bằng cái tên dễ thương là “Tu Ti”.

Năm nay, Tu Ti vừa tròn một tuổi. Cái miệng nhỏ xíu luôn cười, làm lộ rõ mấy chiếc răng đang nhú như những hạt ngô non. Hai bàn tay mũm mĩm của bé thường vỗ vỗ vào nhau. Khi nào em nói: “Tu Ti cho chị thơm một cái nào”, bé nghiêng nghiêng đôi má phình, trắng hồng để chờ đợi, trông thật đáng yêu. Bé có đôi mắt tròn, đen lay láy và trong veo như hồ nước. Mái tóc bé hoe hoe, mềm mại như tơ, nhìn bé giống như một cô búp bê tinh nghịch. Nhiều lúc, như có gì vui lắm, bé cứ nói bi bô khiến ai cũng phải bật cười. Có lần, bé với tay lấy được thỏi son của mẹ, bé xoa hết lên mặt mũi. Trông bé lúc ấy như một chú hề ngộ nghĩnh.

Tu Ti đang tuổi tập nói, tập đi nên ai nói gì bé cũng bắt chước theo. Ai dạy bé “ạ”, bé cũng líu lo “ạ” theo. Nhưng bé chưa nói sõi nên nhiều lúc mẹ phải “phiên dịch” cho người khác hiểu. Cả ngày, bé hết “bà, bà” lại “mẹ, mẹ” mà không biết chán. Thấy em sang chơi nhà, cô Thanh bảo: “Tu Ti ngoan, chào chị đi nào!”. Bé liền bập bẹ “chào hị”. Giọng bé cứ ngọng líu ngọng lô nghe đến là buồn cười.

Tu Ti rất chịu khó tập đi. Bé đi lẫm chẫm, lò dò từng bước một. Sau mỗi một quãng đường ngắn, bé lại dừng lại, hai bàn tay nhỏ vô vỗ vào nhau, miệng bi bô “Mẹ… mẹ… Hô… hô…” đòi mẹ phải vỗ tay hoan hô thành tích của bé. Được mẹ mua cho đôi giày mới, Tu Ti thích lắm, cứ đòi đi giày bằng được để tập đi. Đôi giày của bé khi bước đi phát ra những tiếng “tít tít” nghe rất vui tai. Bước đi của bé còn chưa vững nhưng bé không muôn ai dắt tay đâu. Một mình bé dò dẫm từng bước. Gặp bậc thang, bé liền ngồi xuống, bò lên từng bậc rồi lại đứng lên đi tiếp. Đến lúc bé lon ton chạy, khúc khích cười, ai trông thấy cũng yêu, cũng muốn ôm chầm lấy bé.

Em rất yêu quý Tu Ti. Mỗi khi cô Thanh cho bé đi đâu chơi một hai ngày là em đã thấy buồn buồn, nhơ nhớ bé rồi. Em nhớ dáng đi chập chững, giọng nói líu lo như chim tập hót, cái miệng nhỏ xíu cười ngộ nghĩnh của bé. Em chỉ mong sao có bé bên cạnh để nô đùa cùng bé. Em luôn mong Tu Ti hay ăn chóng lớn, khỏe mạnh.

Tả em bé mà em biết – Bài làm

Dì Út của em có một bé trai, tên Hoàng Huy. Bé Huy đang ở tuổi tập nói và đã biết đi tập tễnh. Em không có em ruột nên rất thích bé. Dáng bé tròn trịa với chiếc quần mặc bó sát đùi và cái áo thun ba lỗ.

Mái tóc thưa, mềm mại. Hai gò má bé ửng hồng và phúng phình. Em thường nhéo vào đôi má ấy để nghe bé kêu lên giận dỗi.

Những khi em di học về, Huy rất mừng vì được em cho kẹo kim. Bé Huy thích chơi trò bán bánh. Bánh làm bằng đất in trong cái chén nhựa, đặt vào mấy cái lá mận rụng trong sân nhà em.

Dì Út dạy cho Huy nói tiếng “ba” thì Huy lại nói “á, á”. Vài ngày sau, dì dạy Huy tiếng “má”, Huy lại nói là “ba, ba” làm ai cũng phì cười.

Em thương bé Huy như em ruột của mình. Hôm nào bé đi đâu vắng, em nhắc tên Huy không ngớt làm ba mẹ cũng nhớ theo.

Đánh giá bài viết
Loading...