Phân tích nhân vật Huấn Cao để làm nổi bật vẻ đẹp và tài năng của người anh hùng trong Chữ người tử tù

Phân tích nhân vật Huấn Cao để làm nổi bật vẻ đẹp và tài năng của người anh hùng trong Chữ người tử tù

Bài làm

Loading...

Chữ người tử tù là truyện ngắn đặc sắc của Nguyễn Tuân được in trong tập Vang bóng một thời. Thông qua hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn đã truyền tải được những tư tưởng, quan niệm sâu sắc về nghệ thuật, về sức mạnh của cái đẹp, cái tài. Đặc biệt nhất, vẻ đẹp tài năng và khí phách của Huấn Cao không được miêu tả một cách trực tiếp mà được thể hiện qua con mắt và sự đánh giá của viên quản ngục.

Huấn Cao là nhân vật trung tâm của tác phẩm, nguyên mẫu của nhân vật được nhà văn Nguyễn Tuân lấy ý tưởng từ một nhân vật có thực trong lịch sử là Cao Bá Quát- người nổi tiếng với tài năng viết chữ đẹp, một người chí sĩ yêu nước đã đứng đầu một cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình phong kiến. Xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân đã tập trung khai thác ở hai khía cạnh nghệ sĩ, chí sĩ.

Huấn Cao là  một người có tài năng hơn người, đó là tài viết chữ đẹp nổi tiếng vùng tỉnh Sơn “ Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm”. Cũng chính tài năng này đã khiến cho viên quản ngục phải ngưỡng mộ và mong muốn có được chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Ngay từ khi gặp Huấn Cao, viên quản ngục dường như đã quên đi chức trách của một người quản ngục và đối đãi đặc biệt, cung kính khiêm nhường với người tử tù mà mình vừa tiếp nhận.

Để có được chữ của Huấn Cao, viên quản ngục chấp nhận những lời mắng chửi, thậm chí đặt cược cả tính mạng của mình. Điều đó cũng có nghĩa, nhân vật viên quản ngục đã coi trọng chữ của Huấn Cao hay nói cách khác là coi trọng cái tài, cái đẹp trên tính mạng của mình. Nếu nói tài năng của Huấn Cao là hơn người, khác thường thì niềm đam mê cái đẹp của viên quản ngục cũng không giống người bình thường.

Không chỉ hiện lên với tài hoa của người nghệ sĩ mà Huấn Cao còn được khai thác ở khía cạnh của một người anh hùng. Trước hết, Huấn Cao là người có tầm vóc về tư tưởng, có chí lớn và sẵn sàng hi sinh cho sự nghiệp đấu tranh cho nhân dân. Huấn Cao đã không ngại từ bỏ công danh, phú quý để xả thân vì nghĩa lớn, phất cờ dấy binh để chống lại triều đình phong kiến, chấp nhận đánh đổi mạng sống của mình cho chí lớn ấy. Vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao là sự kết hợp giữa vẻ đẹp tài hoa của người nghệ sĩ với chí khí mạnh mẽ của người nghĩa sĩ “Những nét chữ tròn, vuông, tươi tắn nói lên cái hoài bão tung hoành của một đời con người”.

Huấn Cao là một người có khí phách hơn người, hiên ngang kiêu bạc ngay trong những hoàn cảnh éo le nhất. Khởi nghĩa thất bại, Huấn Cao trở thành kẻ từ tù và bị áp giải về kinh lĩnh án chém. Đứng trước cái chết, Huấn Cao không một chút lo lắng, sợ hãi mà vẫn giữ nguyên tư thế đàng hoàn, ung dung đến khinh bạc, coi thường cường quyền, chẳng thế mà khi nhận sự tiếp đón chu đáo của viên quản ngục ông coi thường và không ngại nói những lời khinh bạc. Nguyễn Tuân đã huy động nhiều chi tiết gai góc để làm bộc lộ cái ngang tàng, chất ngông của một trang anh hùng giữa ngục thất. Tính Huấn Cao vốn khoảnh, “ngoài vài ba người bạn tri kỉ ông không cho ai chữ bao giờ”, thẳng thắn mắng kẻ đang biệt đãi ông  “Ngươi hỏi ta muốn gì, ta chỉ muốn có một điều là nhà ngươi đừng bao giờ đặt chân vao đây nữa…”

Trước một Huấn Cao ngang tài, khinh bạc, viên quản ngục vốn là người nắm trong tay quyền lực cũng phải nhún nhường, khúm lúm xin lĩnh ý từ chính kẻ tử tù mà mình giam giữ. Như vậy có thể thấy, cái đẹp có sức mạnh, sức cảm hóa lớn đến nỗi quyền lực cũng phải khuất phục.

Không chỉ dừng lại ở cái tài hoa, khí phách hơn người mà Huấn Cao còn nổi bật với vẻ đẹp của thiên lương,  một người biết biệt nhớn liên tài. Trước khi hiểu được tấm lòng của viên quản ngục, ông tỏ ra coi thường, khinh bạc nhưng khi đã thấu hiểu được tấm lòng đẹp của viên quản ngục, ông đã rất hối hận vì “Thiếu chút nữa ta phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”.  Huấn Cao không sợ cường quyền, không sợ cái chết nhưng chỉ lại sợ vì suýt phụ một tấm lòng trong thiên. Chỉ có những nhân cách cao cả mới có những nỗi sợ cao quý đến vậy. Cảm động trước tấm lòng của viên quản ngục, Huấn Cao đã quyết định cho chữ trong tình cảnh có một không hai, ngay trong không ian của ngục tù.

Như vậy, tấm lòng biệt nhỡn trong sáng của viên quản ngục đã làm cảm động Huấn Cao, chính cái tâm  ấy đã làm lay động cái tài để rồi Huấn Cao dùng chính tài năng của mình để đáp lại cho cái tâm của viên quản ngục. Cái tâm và cái tài đã đan hòa vào nhau để tạo nên cái đẹp.

Có thể nói, viên quản ngục không chỉ là một trong những nhân vật chính của câu chuyện mà từ cái nhìn, tấm lòng của viên quản ngục mà mọi vẻ đẹp, tài năng, thiên lương của Huấn Cao được bộc lộ rõ nét hơn bao giờ hết.

Phân tích nhân vật Huấn Cao để làm nổi bật vẻ đẹp và tài năng của người anh hùng trong Chữ người tử tù
Đánh giá bài viết
Loading...