Cảm xúc về vườn nhà

Cảm xúc về vườn nhà

Tôi sinh ra ở nông thôn. Vì thế mảnh vườn nhà đã trở thành một nơi quen thuộc. Ở nơi ấy, tôi đã lớn lên bằng những trái ngọt đầu tiên. Và cũng ở nơi ấy, tâm hồn tôi trở nên sinh động bởi hương hoa và bởi tiếng chim ca hát suốt ngày.

Loading...

Ngay trước sân nhà tôi là một khoảng vườn khá rộng. Mảnh vườn được ngăn cách với sân bằng một bờ tường hoa màu vôi trắng. Khu vườn đã có từ lâu, từ lúc tôi chưa kịp chào đời. Nó là kỉ niệm của nội tôi khi ông còn sống. Vì thế mỗi lần đặt đôi bàn chân nhỏ xíu lên khu đất của mảnh vườn, lòng tôi bao giờ cũng dấy lên một nỗi niềm nhớ thương thành kính.

Mảnh vườn chủ yếu trồng cây ăn quả. Những loại ngon và quý như nhãn, vải thiều, bưởi… những giống hoa quả ấy không phải tầm thường. Nó đã được ông nội lặn lội đem về từ những miền đất khác nhau.

Có loài, nội tôi phải trồng đi trồng lại nhiều lần mới sống được. Tôi thêm yêu quý mảnh vườn cũng vì lẽ đó. Mảnh vườn là mồ hôi công sức bao ngày hết lòng chăm bón của nội tôi. Có lần tôi hỏi: “Sao nội lại chọn trồng nhiều cây ăn quả”. Nội tôi giảng giải: “Cây cũng như người cháu ạ! Điều quý nhất là phải đơm, hoa kết trái, vừa làm đẹp vừa phải mang lại hữu ích cho đời. Khi nào lớn, cháu sẽ hiểu hơn chân lí ấy”. Quả thật lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu những lời dạy của nội. Lúc ấy tôi chỉ mong mình lớn thật mau để được nghe, được hiểu những lời nội dạy.

Vậy mà chỉ hai mùa trái ngọt đầu tiên, nội đã mãi mãi ra đi. Thế là những bài học kia, tôi phải tự tìm lời giải đáp cho những thắc mắc của mình.

Cảm xúc về vườn nhà
Đánh giá bài viết
Loading...

Thống kê tìm kiếm

  • cảm xúc về vườn nhà
  • bài văn mẫu : Cảm xúc về vườn nhà